Bát Đoạn Cẩm: Đệ Bát Đoạn Cẩm - Lưỡng Thủ Phan Túc Cố Thận Eo

Xem kết quả: /  số bình chọn: 64
Bình thườngTuyệt vời 

CHUẨN BỊ: Tập xong đoạn 7, thu chân tay trở về thế chuẩn bị, như hình 56.

Động tác 1: Cúi xuống trước, lưng khom, chân thẳng, hai tay đưa xuống chạm hai bên cổ chân (Hình 57), đoạn uốn bật thân trên lên ngang bằng rồi lại cúi xuống đưa hai tay ra sâu đàng sau (Hình 58). Xong, lưng thẳng dậy thế chuẩn bị.
Động tác 2:… Cúi xuống trước, tay đưa ra sau chạm hai cổ chân (bên ngoài), xong bật thân trên lên ngang bằng mặt đất rồi cúi xuống lần nữa đưa hai tay sâu về phía sau. Động tác nầy giống như động tác thứ nhất. Xem hình 59 và 60 là hình 57-58 nhìn từ một bên.

YẾU LÝ: Điều chú trọng ở hai động tác nầy là sự co duỗi của hông eo, tức cố làm cho thân eo càng mềm mại thì càng đúng với ý nghĩa của bài tập. Do đó, khi cúi xuống phải nới lỏng toàn thân trên, tay, vai, hông eo, hai đầu gối có thể máy động trong các động tác nhún lên nhún xuống, nhưng khi hai tay đưa ra sau thì tuyệt đối phải đứng thẳng. Tức thân trên bật lên bật xuống như nửa thân trước của một con sâu, hai chân bám chặc mặt đất và thẳng tắp. Cúi xuống thì thở ra, bật lên thì hít vào. Dĩ nhiên, cúi lần thứ nhất coi như mới nửa động tác khi hai tay mới chạm hai cổ chân nên chỉ thở phân nửa khí, cúi thêm lần nữa đưa tay cực lực ra sau thì mới thóp bụng thở hết sạch không khí.
Bật lên cúi xuống hơi thở phì phò, hít vô bằng mũi thở ra bằng miệng chu lại như huýt sáo. Thở lâu tự thấy hơi thở của mình ra vào như luồng gió mạnh được mình phun ra hút vào vậy.
Dù như thế nào đi chăng nữa, khi luyện tập vẫn chú trọng đến sự mềm dẻo của hông eo. Bí quyết của bài tập là cả tư tưởng trong lúc tập cũng dẻo dai và mềm mại chớ chẳng phải chỉ có hình ngoài mềm dịu mà thôi. Người giỏi bất cứ môn kỹ thuật nào cũng đều biết sự quan trọng của ý trong hình mà biểu diễn…

Động tác 3:… Sau khi làm động tác 2 thì lưng thẳng dậy như thế chuẩn bị hình 50. Kế mềm dẻo cúi xuống trước hai tay đưa xuống, bàn tay chạm hai bàn chân và nắm lấy hai bàn chân từ hai bên ngoài bằng cách ngóc mũi chân lên. Kế co chỏ xuống tức thì thân bị lôi xuống sâu hơn, chỏ ló ra sau hai chân. Hai chân thẳng đứng không cho gập xuống. Đầu cũng cúi xuống. (Hình 61-62, hình 63 là hình 62 nhìn từ một bên).

Động tác 4:… Làm xong động tác 3, thân trên bật dậy thẳng đứng, rồi lại cúi xuống, bàn tay nắm bàn chân, co chỏ cúi thêm thật sâu. Tức làm lại toàn bộ động tác ba vừa học trên.
YẾU LÝ: Động tác 3 và 4 trên đây chỉ là một động tác lập lại hai lần, và hình thức so với động tác 1 thuộc đoạn tám không khác. Có điều đổi kiểu đưa tay một chút, thay vì hai bàn tay đưa ra sau thì bàn tay nắm bàn chân, sự việc như thế chỉ bổ túc chớ không khác cách. Tay đưa ra sau chưa được vận dụng hoàn toàn thận eo, do đó hai bàn tay nắm chân kéo thêm xuống, như thế thì thận eo được thỏa mãn hơn. Nói thì nói như thế nhưng người mới tập chẳng thấy thỏa mãn gì cho lắm mà ngược lại thấy cúi xuống đau lưng quá, nhất là thẳng sau hai nhượng khó chịu khôn cùng. Nhưng các vị chớ ngại, chẳng có bề gì đâu, tại các vị thường không vận động nên gân cốt bị cứng mà đâm đau, (tuổi già ai cũng bị bệnh cứng gân, dòn mạch máu nên lâu lâu có người bị đứt gân máu mà chết, bệnh nầy bác sĩ giỏi đến đâu cũng chịu thua, bên Tây cũng như bên Nam. Nhưng các bác sĩ có tuổi và giỏi đều có lời khuyên nên tập thể dục nhẹ cho gân mạch mềm mại dẻo dai trừ bệnh đứt gân máu. Soạn giả chuyên môn hướng dẫn quý ông bà có tuổi (lớn tuổi) tập một bài võ đặc biệt làm mềm dẻo gân cốt, máu huyết lưu thông, ăn được ngủ ngon, vui tươi yêu đời. Các vị đã tập với soạn giả đã thấy đời vô lo và vui tươi như lúc mình còn tuổi trẻ nên soạn giả thường được lời ngợi khen. Mà công ấy là đều của người xưa hết vậy). Người trẻ tuổi, con nít gân cốt mềm thì chẳng thấy đâu là tại chúng chưa bị bệnh cứng gân. Nay võ gia tập đoạn nầy thường xuyên thì chẳng hề sợ bệnh đứt gân máu mà thác. Ai có tập luyện võ thuật đúng sách vở của ông bà đều không chết vì bệnh mà chỉ chết già như trái chin cây.
Động tác 5:… Khi tập xong động tác 4 thì thân bật dậy thẳng đứng, hai bàn tay áp xuôi hai bên mông, ức bàn tay áp ngay chỗ hỏm xuống, cúi lưng như hình 64. Đoạn hai tay chống lên, đầu ngã về sau, lưng cong như chiếc cầu, cổ cũng ngửa lên, gối cong về sau như hình 65. Hít và giữ hơi phân nữa trong phổi khi uốn lưng ra sau. Xong bật dậy thẳng lưng thở ra hít vào (như hình 67).

Động tác 6-7-8: Tiếp tục lập lại 3 lẩn động tác uốn lưng xuống sau như động tác 5 vừa học trên. (Hình 66 là động tác của hình 65 nhìn từ một bên).
YẾU LÝ: Bốn động tác 5-6-7-8 chỉ là một động tác diễn lại bốn lần. Toàn động tác chỉ hít phân nửa phổi mà thôi, chỉ hít đầy khi đứng thẳng và thở ra phân nửa trước khi ngửa ra sau. Khi ngửa ra sau phải để xương sống mềm dẻo (tự nhiên, chân và xương sống uốn cong như một cây cung hay nửa vòng tròn (xem hình 66). Muốn được như vậy, một trẻ nít thì không mất thời gian bao lâu nhưng người có tuổi thì cũng phải kiên nhẫn.
Khi ngước lên như vậy, toàn bộ kinh Nhâm và Đốc đều thông lưu, những kinh khác cũng được thúc đẩy và tủy sống cũng được săn sóc. Thế nên sau vài vận động thấy tâm thần vui tỉnh lạ thường, sảng khoái chưa từng thấy.
Ngày nay, các môn quyền thuật tân tiến cũng học phương pháp thứ tám nầy nhưng thay vì vận động thành hai thì (cúi xuống và thẳng dậy, đứng thẳng và ngửa ra sau) họ chỉ làm một mà thôi là, cúi xuống chấm hai bàn tay trên mu bàn chân rồi đứng lên ển lưng ra sau. Sự luyện tập hời hợt nầy mặc dù cũng thấy dãn gân cốt, thoải mái chút ít, nhưng nếu tập đúng phương pháp chính tông thì ngoài sự mềm mại thân eo, còn đạt những lợi ích về sinh lý: mạnh thận, tráng dương v…v… Tuổi già mà còn cưới hầu non là nhờ tập đoạn nầy đó.
Mấy mươi năm trước học cái gì: Rừng…Khôn dó. Nhỏ không học lớn mò sao ra… trong sách Vần Con Gà lớp Đồng Ấu. Triết lý nầy rất đúng, nhỏ có thì giờ học, lớn rồi đầu tắt mặt tối làm sao mò mẫm học vấn gì. Nhưng mà đời sống phải tranh đấu không học thì còn gì là đời, đời mà chẳng hiểu gì cả thì đâu phải đời. Lại nhiều người cứ tưởng học đủ thứ chuyện, đủ thứ môn bên Tây bên Tàu cho có kiến thức… cho “mò ra”, nhưng thảm thương thay có ai mò ra cái gì đâu, chỉ mò được tấm thân gầy guộc, bệnh hoạn hàng ngày phải dùng xiêm áo che đậy sự xấu hổ của mình “thân gầy”. Dường như cho đến nay, thế kỷ 20 rồi mà còn nhiều người quá khiêm tốn (lạc hậu) trong việc săn sóc cá nhân mình, sự đánh lừa tư tưởng và che đậy sự phiến diện bằng lời chê bai người vai u thịt bắp, đố kỵ người mạnh khỏe hơn mình…
Xin thưa là thời chiếc áo the đen, bộ lưng cong trên gậy trúc tượng trưng cho vẻ cao quý kẻ sĩ đã hết rồi… Nhưng quý vị cũng chưa đến nỗi phải trễ tàu đến đất hạnh phúc. Với cuốn Bát Đoạn Cẩm nầy là chuyến tàu chót đưa quý vị đến chỗ vui tươi lành mạnh. Từ nay quý vị có thề sửa sách Con Gà lại là… Lớn mò cũng ra…Ai mò cũng ra… Có sức khỏe chân chính thì mò cái gì cũng ra.
Hôm nay viết dòng nầy đây soạn giả nhớ tới các giáo sư quá đỗi yêu nghề mà thân gầy không lo, và một bằng hữu lớn tuổi, tác giả có sách nhà Lửa Thiêng in đồng thời dạy nhiều đại học… chỉ “độ” mỗi ngày hai gói mì làm tại Chợ Lớn… thì làm sao đi suốt nổi đường dài…
“Chiều dậy điểm tâm sơ trái bắp,
Sáng ngày súc miệng một câu thơ.”
Kẻ sĩ như thế há làm nên việc gì mai hậu; than ôi đời học hành rồi chịu kiếp hẩm hiu thế hay sao?
Cuốn Bát Đoạn Cẩm nầy soạn giả một phần dành tặng cho các bằng hữu tư tưởng còn quá nắm níu thời: “Học trò xứ Quảng ra thi, Thấy cô gái Huế chân đi không đành…” Thẩm mỹ học mà làm gì, tiền đồ khỏi từ Thân, Phật còn bảo thân là Kim Thân sao người thức giả còn chưa chịu thấy!
Soạn giả rất buồn thấy người mình học sách Vần Con Gà có thành kiến lớn mò không ra rồi thành chẳng làm nên tích sự gì, trong khi bên Tây bên Mỹ người ta làm ra quá xá, có nhiều người gần trăm tuổi mà cũng mò ra nhiều công trình giá trị giúp ích cả nhân loại. Đó là nhờ có sức khỏe vậy.